Vietnam Single Tim Ban Bon Phuong  


HOME  -  FORUM  -  REGISTER  -  MY ACCOUNT  -  NEW  PHOTOS  -  BROWSE  -  SEARCH  -  POEM  -  ECARD  -  FAQ  -  NCTT  -  CONTACT



Diễn Đàn
 Những chủ đề mới nhất
 Những góp ư mới nhất
 Những chủ đề chưa góp ư

 
NCTT Những chủ đề mới nhất

NCTT Những góp ư mới nhất
NCTT Website


Who is Online
 

 

Forum > Truyện ngắn >> Trái tim nhạy cảm.

 Bấm vào đây để góp ư kiến

1

 Minhxotxa
 member

 ID 24289
 05/24/2007



Trái tim nhạy cảm.
profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email -goi thu   Thong bao bai viet spam den webmaster  edit -sua doi, thay doi edit -sua doi, thay doi  post reply - goy y kien

Đêm đó, em từ chối bàn tay mơn trớn của chồng em. Chồng em đầy kiêu hănh quay đi, niềm kiêu hănh của một vị tiến sĩ ngôn ngữ học nhưng chẳng có lấy một câu ngọt ngào ấm áp dành cho vợ ḿnh. Chúng em mất ngủ v́ một tṛ chơi không ai chịu thua cuộc. Tự nhiên, em hư hỏng đến mức mong sao đêm mai, đêm kia... chồng em và em sẽ tiếp diễn tấn bi kịch trên chiếc giường êm ái này để đến đâu th́ đến.

Một khi em tựa vào lưng anh thế này, nh́n lên bầu trời xanh lơ chan ḥa ánh nắng thế này, có nghĩa là mùa xuân đang căng tràn nhựa sống trên từng búp lá nơn, trên mỗi cánh hoa tươi và ngưng đọng trong từng khoảnh khắc.

Anh biết đấy, mỗi chúng ta đều có thể nh́n thấy tuổi thanh xuân của ḿnh trên đó. Và tại sao anh lại khoan hôn em trong giây phút hiếm hoi chúng ta được ở bên nhau thế này?

Người đàn ông hai bảy tuổi nh́n em bằng ánh nh́n của gió, lướt qua thân, khẽ khàng mà êm dịu. Đuôi mắt anh dài, sâu thẳm khiến em liên tưởng đến ngọn lửa hồng cháy rực sẵn sàng thiêu đốt những thanh gỗ mong manh trắng trẻo giữa đêm sâu lạnh lẽo em gặp anh trong chuyến du lịch của ḿnh.

“Anh tưởng hôm ấy, anh và em lạc rừng, chẳng c̣n biết t́m đường mà ra nữa. Thật đấy nhỉ, cô bé hiếu động ạ. Tại sao chúng ta cùng nhau tụt lại đoàn, cùng nhau dừng chân ở ngă ba ấy, để rồi giữa hoang vắng của rừng sâu, anh đă dắt em băng qua những khe rănh đầy bùn đất nhầy nhụa, những búi cây cỏ cao ngang đùi đầy gai, luồn qua những cành cây lá thấp ẩm ướt đầy sâu vắt để t́m về được đến nơi”. Lần đầu tiên sau bảy năm chung sống, em nh́n thấy những giọt nước mắt trên gương mặt đầy lo âu hăi sợ của chồng em. Chồng em không cảm ơn anh lấy một tiếng mà ngay lập tức kéo em về khách sạn, thuê taxi về Hà Nội.

Chồng em không đọc được ánh mắt của anh và em. Rằng anh khao khát em biết mấy. Như thế này này. Anh siết lấy vai em cắn nhẹ. Và chồng em cũng không nhận ra cơn tuyệt vọng khốn cùng đang dần dần lan tỏa tâm hồn em trong xa cách khó ḷng gặp lại. Chúng ta đă yêu nhau rất sớm.

Anh yêu em trước. Em thật trẻ so với tuổi ba mươi hai của ḿnh. Anh kinh ngạc đến thú vị khi biết điều đó. Và em luôn hồn nhiên với anh. Nhất là khi nh́n tóc em bay lật phật trong gió. Chính v́ h́nh ảnh đó mà anh ám ảnh măi. Đến khi thấy em băng qua đường buổi sáng hôm đó trước cửa ngân hàng nơi anh làm việc th́ anh đă suưt nữa lao đầu vào mũi chiếc ô tô đang chạy tới.

Chỉ v́ anh nh́n thấy em. Em đang cười một ḿnh.

Không thể kiềm chế hơn. Em đă theo anh đến căn pḥng này. Căn pḥng ấm áp với màu tường nâu sậm và mùi hoa cúc rạo rực góc pḥng, anh quỳ xuống hôn tay em. Và em, chắc vẫn không tin em là người đàn bà đầu tiên anh ngủ cùng.

Chồng em chưa bao giờ khám phá em. Như anh.

Ở một trạng thái nào đó, ví dụ khi tiếng thở gấp của anh và em cùng nhau ḥa trộn và bị nhấn ch́m tận dưới cùng đỉnh điểm của khao khát, th́ anh vẫn biết, em chưa đạt được cảm giác thăng hoa thực sự với anh v́ kiềm chế và ngần ngại. Sự nhút nhát của em quyến rũ nhường nào.

Nhưng anh không lấy làm buồn, mà anh c̣n cảm thấy ḿnh đang được âu yếm một trinh nữ.

Người ta c̣n có thể chỉ thuộc về nhau bằng tâm hồn.

11 giờ. Em đeo găng tay, đội mũ. Những giọt mồ hôi ứa ra bên thái dương v́ căng thẳng. “Em đang nghĩ ǵ thế?”. Không lẽ em sẽ nói thật cùng anh rằng em đang nghĩ ḿnh phải nấu món ǵ cho bữa trưa . Chồng em là người khó tính, có thể bỏ nguyên một đĩa cá kho nếu em cho thừa muối. Anh là người dễ tính, chính v́ thế, em đă không bao giờ phải nấu cho anh ăn.

Mặc dù em rất muốn.

Anh lại ôm em, siết chặt em trong ṿng tay ấm áp. Em sẽ không thể nào quên nổi ṿng tay này.

Chồng em đă về từ bao giờ, em nh́n chồng em từ phía sau. Cái gáy lơm lởm chởm tóc gật gù nhè nhẹ. Những sợi tóc bạc vô h́nh khiến em mỏi mệt. “Cô về rồi đấy à. Sao muộn thế?”. Chồng em quen với cách xưng hô đó từ hồi quen em. Thậm chí ngay cả khi gần gũi nhất. “Hôm nay đi ăn tiệm nhé”. Em không trả lời. Em đi lên gác. Mới đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên em thấy hơi choáng váng. Em đă rất thanh thản khi ở bên anh kia mà.

Có phải người đàn bà nào khi ngoại t́nh cũng có cảm giác ấy?

Chồng em mở cửa pḥng, lừ lừ tiến đến em, rồi bắt đầu công đoạn tháo những chiếc khuy áo. Em nhắm mắt. Giá như em có thể thiếp đi ngay lúc này. Em ngửi thấy những ngón tay của chồng em một mùi rất lạ, khi chồng em đưa tay lên miệng em, giống như mùi hoa cúc nhà anh.

Quả thật là chồng em đă để sẵn trên xe một bó hoa. “Sáng nay đi làm về. Tôi mua cho cô”. Chứ không phải là tặng sao. Em ngả người trên xe. Chồng em bật nhạc. Ai như Ngọc Lan hát. Cô ấy chết rồi. Nghĩ đến cái chết. Em buồn nôn quá. Chồng em hỏi cuối tuần có muốn đi nghĩa trang thăm mộ em trai của em không? Em gật gật đầu. Em hay ra nghĩa trang, dù nơi ấy cô quạnh thật đấy. Nhưng em cứ ước ao biết bao lần, cái thế giới hỗn độn với biết bao con người đang xô đẩy chen lấn nhau từng tấc đất kia. Ai cũng đặt niềm tin vào những người đă chết, th́ hẳn là đời sống đă nhẹ nhơm đi phần nào.

Em nh́n bộ mặt tử tế đột xuất của chồng em bằng ánh nh́n vô cảm không ngờ. Lạ thay. Thi thoảng chồng em vẫn có cảm hứng ban phát cho em sự tử tế ấy. Đến mức em không thể nào ngờ người đàn ông tẻ nhạt đến nhường kia lại có thể có lúc nghĩ ra được những sáng kiến hay ho (đối với em) đến thế.

Em đă sống và tiêu hao dần với những ban phát đó cho cuộc đời em. Chứ không phải v́ em yêu và được yêu.

Nếu có, th́ phải kể đến sự hiện hữu của anh. Như thế này. Khi em và anh không ṿ nhàu gối bằng những lọn tóc. Khi em và anh b́nh yên nắm tay nhau trong một cái quán nhỏ thế này. Em ngồi khum chân, tay anh bíu chặt vai em và chúng ta hôn nhau trong im lặng.

Người ta có thể rất buồn khi đang hôn. Dù khi ấy vũ trụ quay cuồng. “Anh không muốn xa em thêm nữa”.

Nhưng em vẫn phải xa anh sau khi lén lút hẹn ḥ anh ở bất kỳ chỗ nào. Trạm điện thoại công cộng, nhà chờ xe buưt, cổng công ty anh, ngă ba đường... Không phải v́ tính toán và nghĩ suy mà em già đi. Có khi c̣n là ngược lại. Có phải v́ thế mà chồng em trong lần đi tiếp khách về, cởi khuy áo em. Xong xuôi. Ngắm em. Rồi buông thơng một câu: “Tôi sẽ giết thằng nào đụng vào người cô”.

Hoặc là không ai tin vào lời người say nói.

Hoặc người say không biết nói dối.

Đêm ấy em đă ngủ mơ một giấc mơ kinh hoàng xảy ra với anh. Đến mức sau giờ làm em chạy xe ngay đến nhà anh, gơ cửa. Khi mà anh bước ra nắm tay em, đụng vào em, em vẫn c̣n run rẩy.

Em đă không kể cho anh nghe về giấc mơ ấy, khi anh vẫn nguyên lành bên em. Những thỏa thuận ngầm vẫn diễn ra, v́ sự nhạy cảm của anh và em nhiều hơn hết thảy. Như chỉ có em gọi điện cho anh thôi. Chỉ có anh viết mail cho em hằng tuần, hoặc bất kỳ lúc nào anh muốn.

Nhưng ít nhất th́ anh đă từng mua cho em một thỏi son.

Anh không nhắc đến chồng em trong câu chuyện của mỗi chúng ta. Nhưng đôi khi anh thật buồn khi hỏi đêm qua em ngủ ngon không? Và kết thúc bằng câu “Anh không muốn xa em thêm nữa”.

Có nghĩa anh muốn em ở lại măi, bên cạnh anh? Anh muốn chiếm hữu lấy em cho riêng ḿnh?

Chiếm hữu có phải là biến thể của t́nh yêu hay không? Và nếu như anh kiềm chế tiếng thở dài bên tai em, em đă không day dứt thế. Khi trở về nhà.

Chồng em ngồi đốt thuốc trong trạng thái lạnh nhạt khi thấy em đi thẳng lên gác: “Tôi không hiểu nổi tại sao cô không thể nói với tôi một lời. Sao cô dật dờ như bóng ma vậy? Cô bị câm à? Hay stress v́ công việc? Có cần tôi đưa cô đến bạn tôi là bác sĩ tâm lư để giải tỏa không?”. Ai? Ai mới là người câm? Chẳng phải chồng em đă luôn im lặng với em suốt thời gian chung sống đó sao? Đến mức em không tin nổi nếu một ngày nào đó chồng em nói là yêu em nữa.

Sao em muốn được cùng anh tṛ chuyện thế này. Người đàn ông sôi nổi cuồng nhiệt của em! Tại sao, thế giới chỉ là cách biệt.

Đêm đó, em từ chối bàn tay mơn trớn của chồng em. Chồng em đầy kiêu hănh quay đi, niềm kiêu hănh của một vị tiến sĩ ngôn ngữ học nhưng chẳng có lấy một câu ngọt ngào ấm áp dành cho vợ ḿnh. Chúng em mất ngủ v́ một tṛ chơi không ai chịu thua cuộc. Tự nhiên, em hư hỏng đến mức mong sao đêm mai, đêm kia... chồng em và em sẽ tiếp diễn tấn bi kịch trên chiếc giường êm ái này để đến đâu th́ đến.

Nhưng đến đêm thứ ba th́ chồng em vồ lấy em như một con hổ đói. “Cô có c̣n là phụ nữ nữa không? Hả? Hả?”. Chồng em dằn em xuống gấp gáp. Lúc đó, anh đang công tác ở Sài G̣n. Sau khi chồng em lăn ra ngủ, em vào toilet gọi điện thoại cho anh mà khóc.

“Sao thế em? B́nh tĩnh. Nói đi nào...”.

Em không có ǵ để nói với anh. Em cũng không thể nói là em đang đau khổ và cô đơn biết mấy. Anh sẽ bay ngay chuyến bay sớm nhất để t́m em bằng được, thậm chí là lôi cổ em ra khỏi căn nhà này.

Với một người như anh.

Nhưng em chỉ khóc. Anh đă nghĩ em nhớ anh mà khóc.

Tháng ba. Mưa phùn rơi ướt đẫm đại lộ, những nhành cây cao vút hai bên trổ hoa trắng muốt. Nhưng anh đă không trở về bên em nữa.

“Cô bé của anh, anh phải chạy trốn khỏi em thôi cho dù trước đó anh đă phải t́m kiếm em khắp thành phố này. Anh không thể chịu đựng thêm nữa, cái cảm giác em không là của anh vĩnh viễn. Anh đă chẳng thể liều lĩnh hơn, hoặc tạm thời hơn khi yêu em. Nhưng anh sẽ vẫn nhớ đôi mắt em, môi em và anh sẽ hôn em măi ngay cả trong giấc mơ cuối cùng...”.

Tại sao thế?

Tại sao anh ra đi?

Tại sao anh không giúp em thảo một lá đơn ly dị.

Có phải anh biết em sẽ không bao giờ đưa cho chồng em kư, cho dù chồng em có coi em như một kẻ nô lệ khốn cùng và suốt đời chỉ là như thế.

Có phải anh biết em không bao giờ dấn thân, không bao giờ từ bỏ.

Có phải anh biết anh sẽ phát điên khi em chỉ thuộc về anh trong những khoảnh khắc lăng mạn của đời sống, trong khi anh c̣n cần em hơn thế. Nhưng đáng tiếc thay người đàn bà ấy đă không bao giờ có thể dứt áo ra đi và trên đời này có biết bao người đàn bà như em, dù phải đào mồ chôn sống ḿnh vẫn cúi đầu chấp nhận. Trái tim nhạy cảm của anh đă chiến thắng em và thất bại với anh. Nhưng cho đến giây phút này, em vẫn không lư giải được tại sao, một khi không c̣n t́nh yêu, một khi trái tim đă thuộc về người khác, người ta vẫn c̣n có thể sống chung được với nhau?

Truyện ngắn của Cấn Vân Khánh




Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
 

 Minhxotxa
 member

 REF: 170585
 05/24/2007

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
Người vợ ngoại t́nh có cả trăm lư do. Một trong những lư do đó là tại người chồng đối xử lạnh nhạt. Ḥa hợp thân xác mới chỉ là một phần của hạnh phúc mà c̣n phải ḥa hợp tâm hồn. V́ “người ta c̣n có thể chỉ thuộc về nhau bằng tâm hồn”. Trái tim nhạy cảm thường thiếu quyết đoán. Người vợ không chịu ly dị chồng để đi theo người t́nh, phải chăng nàng cũng sợ sự nhạy cảm của ḿnh (và của cả người t́nh) rồi sẽ lại rung động v́ một h́nh bóng khác?

Đoàn Thạch Biền


 
  góp ư kiến

 
   

  Kí hiệu: : trang cá nhân :chủ để đă đăng  : gởi thư  : thay đổi bài  :ư kiến

 
 

 


Nhà | Ghi danh Thành Viên | Thơ | H́nh ảnh | Danh Sách | T́m | Diễn đàn | Liên lạc | Điều lệ | Music | Link | Advertise

Copyright © 2024 Vietnam Single & Tim ban bon phuong All rights reserved.
Hoc Tieng Anh - Submit Website Today - Ecard Thiep - Hot Deal Network