Vietnam Single Tim Ban Bon Phuong  


HOME  -  FORUM  -  REGISTER  -  MY ACCOUNT  -  NEW  PHOTOS  -  BROWSE  -  SEARCH  -  POEM  -  ECARD  -  FAQ  -  NCTT  -  CONTACT

Sponsored links


Diễn Đàn
 Những chủ đề mới nhất
 Những góp ư mới nhất
 Những chủ đề chưa góp ư

 
NCTT Những chủ đề mới nhất

NCTT Những góp ư mới nhất
NCTT Website


Who is Online
 

 

Forum > Tâm sự của bạn >> Trăng Là Ǵ?

 Bấm vào đây để góp ư kiến

1

 taolao
 member

 ID 86210
 04/30/2020



Trăng Là Ǵ?
profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email -goi thu   Thong bao bai viet spam den webmaster  edit -sua doi, thay doi edit -sua doi, thay doi  post reply - goy y kien
Chuyện kể không ghi rơ tác giả ,nhưng chuyện kể có nội dung là thật nên tác giả không ghi tên người và tên ḿnh cụ thể. Cuộc đời là VÔ THƯỚNG....cái ǵ mà ta nắm chặt trong tay tưởng là thật nhưng nó lại là ảo .Cái NGHIỆP trong luân hồi dẫn dắt ta đi mà ta không biết. Tài sản, tiền bạc, vợ con chỉ là tạm ở kiếp nầy. Khi ra đi ta phải bỏ lại hết, hiểu được tính không của đạo Phật ta sẽ thấy không luyến tiếc...Nếu không thấy được điều Phật dạy th́ NGHIỆP BÁO sẽ theo ta sang kiếp sau, làm sao thoát được kiếp trầm luân của cơi ta bà. TU là chuyển nghiệp, tu không có nghĩa là phải xuất gia, tu để có được tâm b́nh yên, loại hết phiền năo để được an lạc trong Tâm của ḿnh, con đường đi đến Giác Ngộ sẽ đến gần hơn dù chưa phải ở kiếp nầy...(Lời b́nh, Trí Vịnh)
Trăng Là Ǵ?
Gia đ́nh tôi với gia đ́nh “hắn” là chỗ thân t́nh. Cách đây khoảng chục năm, nhân dịp tôi đến khám mắt tại bệnh viện hắn làm việc.

Hắn say sưa khoe với tôi về nguồn thu nhập hậu hĩnh kiếm thêm từ việc khám và giải phẫu mắt ngoài giờ của ḿnh. Bất ngờ, tôi đặt ra một câu hỏi, chẳng ăn nhập ǵ đến câu chuyện hắn say sưa: “ Có bao giờ ông dành thời gian ngắm trăng với vợ, con không? Đến lượt tôi bất ngờ v́ câu trả lời của hắn: “ Trăng là ǵ?”.

Về nghề nghiệp hắn là bậc cao thủ trong làng chuyên khoa mắt của Sài G̣n. Bệnh nhân của hắn thuộc loại “thứ dữ”. Hắn có nhiều mối quan hệ xă hội “có số, có má”. Do vậy đồng nghiệp và ban giám đốc bệnh viện, nơi hắn làm việc, nể hắn một phép. Tên tuổi của hắn đă giúp bệnh viện ăn nên làm ra, chuyên khoa mắt lúc nào cũng chật cứng người chờ đợi. Ai muốn được hắn trực tiếp khám và mổ, phải lấy hẹn trước, rất lâu. Số tiền chi ra cho những lần khám hoặc mổ đó, so với mặt bằng, giá ở các bệnh viện khác, cao hơn rất nhiều. Thế nhưng lịch khám của hắn lúc nào cũng dày đặc. Người ta nói với nhau, “ Được bác sĩ (hắn) đụng tay vào th́ dù mắt đang không thấy đường cũng sáng lại.”.

Hồi c̣n đi học phổ thông, tôi với hắn ở chung một quận, quận nh́. Tôi với hắn bằng tuổi nhau, nhưng hắn sanh sau tôi tám tháng, v́ vậy sau này khi hắn lập gia đ́nh và có con, hắn dạy tụi nhỏ gọi tôi bằng bác, bác gái. Nhưng trong giao tiếp hắn gọi tôi bằng “bà”, tôi gọi hắn bằng “ông” và chúng tôi xưng “tui” với nhau.

Tôi quen hắn và vợ hắn lúc chúng tôi cùng sinh hoạt trong ban liên lạc học sinh cùng lớp, hắn làm trưởng ban, tôi làm phó ban, vợ hắn (lúc bấy giờ nó chưa quen) là một trong những thành viên. Sáng thứ bảy nào ban liên lạc của chúng tôi cũng gặp nhau tại một nhà hàng cà phê trên đường Điện Biên Phủ, quận ba. Chủ nhà hàng này cũng là thành viên trong ban liên lạc, nhờ vậy chúng tôi ăn uống ít khi phải trả tiền, nếu trả cũng chỉ là tượng trưng.

Cô gái (mà sau này là vợ hắn) đẹp một cách mong manh, v́ vậy chúng tôi đặt tên là “cô gái mong manh”. Cô là con gái duy nhất của một gia đ́nh công chức thường thường bậc trung, nhà ở quận nhất. Cô gái hay đi họp ban liên lạc bằng cách ngồi trên chiếc xích lô đạp cho người ta chở, thân ḿnh lúc nào cũng diện bộ áo dài lụa màu nhạt, lung linh như mây khói (cho tăng thêm phần mong manh?). Gái Sài G̣n chúng tôi có thói quen đi lại trên chiếc xích lô (năm năm sau ngày giải phóng vẫn giữ thói quen này). Khi ngồi trên xe chúng tôi chú ư giữ cho người thẳng bằng cách lưng không tựa vào thành ghế, tóc buông xơa và tay không giữ tà áo, cố ư để gió luồn vào thổi tung bay. H́nh ảnh ấy góp phần làm phố xá mỹ miều.. Tại sao gái Sài G̣n không đi bộ hoặc đạp xe đi học như quư cô nương khác trên cả nước? Có lẽ do diện tích Sài G̣n rộng, đi bộ không tới, đi xe đạp ngại mỏi chân. Nhưng c̣n một lư do tế nhị khác mà chỉ có gái Sài G̣n mới hiểu, ngồi xe xích lô cho người ta chở mới là tiểu thư chính hiệu!
Hắn là con của ông bà chủ hăng xuất nhập khẩu. Nhà hắn có ba anh em trai, cả ba học cùng trường với chúng tôi, chỉ có lớp là khác. Khi đi học, ba anh em hắn có tài xế đưa đón, học xong là về nhà, không la cà phố xá. Những lần hắn tổ chức sinh nhật mời ban liên lạc tới nhà, tôi thấy gia đ́nh hắn, nhất là bà má, nề nếp qui củ lắm. Trong lớp, chúng tôi bầu hắn làm lớp trưởng v́ hắn uy tín, học giỏi và tác phong nghiêm túc. Trong sinh hoạt tập thể hắn luôn là ngọn cờ dẫn dắt chúng tôi. Về ngoại h́nh th́ khỏi chê, chúng tôi hay gọi hắn là “Alain Delon” (tài tử lừng danh của Pháp thời1950-1980) nhưng nếu muốn hắn nổi sung th́ thêm chữ “beng” (A len đờ lông beng) đằng sau nữa. Nhiều tiểu thư nhà giàu đạt danh hiệu hoa khôi trường này trường khác mết hắn lắm, nhưng hắn chẳng thèm để ư đến cô nào.

Tới giờ tôi cũng không sao nhớ ra, bằng cách nào cô gái mong manh “lọt” được vào ban liên lạc của lớp, nơi quy tụ những người “xuất chúng”. Về sắc diện, h́nh thức, học lực, tài vặt, thành phần xă hội, so với những tiểu thư trong trường, cô thuộc loại trung b́nh. Về công việc tập thể, ban liên lạc giao cô phụ trách, cô thực hiện lúc được, lúc không. Nói chung, ngoài cái khoản mong manh làm người ta động ḷng, c̣n th́ cô chẳng tạo được một dấu ấn ǵ cho ban liên lạc ghi nhớ sự hiện diện của cô.
Thế mà đùng một cái chúng tôi thấy cô gái không đi họp bằng xe xích lô nữa mà ngồi trên chiếc xe Vespa Sprint màu xanh da trời, loại 150 phân khối do hắn chở. Thời đó, chỉ có công tử nhà giàu mới sắm nổi chiếc xe hách x́ xằng như vậy. Chẳng bao lâu sau ban liên lạc nhận được thiệp hồng. Ngày hai người cưới nhau tôi thấy hạnh phúc đầy tràn trong mắt tân lang và giai nhân... Khách tới dự tiệc cưới chúc vợ chồng hắn trăm năm hạnh phúc; tôi nghĩ, phải chúc ngàn năm hạnh phúc mới xứng. Thế mà, chỉ hơn hai mươi năm sau đó, vợ chồng hắn rẽ thúy chia uyên.

Lần gặp khoảng chục năm trước, mặc cho bệnh nhân chờ, hắn luôn miệng kể lể với tôi, đă có với cô gái mong manh hai mặt con, một trai một gái, cả hai theo nghề của cha, học chuyên khoa mắt bên Mỹ. Hắn nói, “ Tụi nhỏ đứa nào cũng đẹp, học giỏi, thông minh, tụi Tây mết lắm, giống tui ngày xưa vậy.”; nói xong hắn cười sang sảng. Tôi hỏi: “ Cuộc sống của ông bây giờ thế nào?”. Chỉ chờ có vậy, hắn huyên thuyên: “ Sáng trước khi tới bệnh viện ( nhà nước), tui mổ hai ca, nếu mổ một con mắt th́ hai mươi triệu, nếu mổ hai con mắt th́ bốn mươi triệu, sau đó mới đi làm; trưa, tui tranh thủ làm một hoặc hai ca nữa; chiều, khám bệnh ngoài giờ ở dưỡng đường do tui làm chủ, đến tối mịt mới về nhà.”.

C̣n bà xă th́ sao? Tôi hỏi tiếp, hắn trả lời: “ Tui xây cho bà ba cái dưỡng đường, mổ xong, tui chuyển cho bả chăm sóc. Chưa kể tiền thuốc, khám sau mổ, chỉ tiền pḥng không thôi bà cũng thu được năm triệu một người/ngày. Bả bây giờ trẻ, đẹp hơn xưa. Đó là nhờ tui cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Mỗi ngày bà chỉ có việc ngồi trên chiếc xe đời mới nhất (xe cũ tui thay liền) cho tài xế lái đi từ dưỡng đường này qua dưỡng đường khác, xem sổ sách, thu tiền, là hết việc. Chung quanh bả lúc nào cũng có hàng chục người hầu hạ, sung sướng như bà hoàng.”.

Đúng đoạn hào hứng này tôi hỏi hắn “chuyện ngắm trăng”. Và tôi nhận được câu hỏi lại của hắn “ Trăng là ǵ?”, kèm theo một nụ cười ngạo nghễ.

……

Hôm rồi cửa sổ tâm hồn của tôi lại trở chứng, nh́n xa bị mờ, nh́n gần mờ hơn nh́n xa. Thấy vậy, bạn bè người khuyên đi mổ, người can ngăn. Tôi chợt nhớ đến hắn, liền đến gặp, tôi cần ở hắn một lời khuyên.

Lần gặp lại này, nếu hắn không chủ động chào tôi trước, tôi sẽ không nhận ra. Trước mắt tôi là ông bác sĩ già khọm, tóc bạc trắng, mặt buồn rười rượi, nước da tối sạm. Đâu mất rồi một ông bạn có gương mặt phơi phới, h́nh thức lịch lăm và nụ cười ngạo nghễ? Thấy vậy tôi quên mất mục đích đến là để khám mắt, vội hỏi,“ Làm ăn thất bát hả?”. Hắn im lặng rất lâu rồi nói một câu chẳng ăn nhập ǵ đến câu tôi hỏi:“ Cô gái mong manh đă bỏ tôi đi lấy chồng khác rồi! Bỏ vội vă đến nỗi không thèm chia gia tài bà ạ.”. Tôi giật ḿnh: “ Bỏ luôn ba cái dưỡng đường to đùng sao?”. Hắn nghẹn ngào: “ Ừ, bỏ luôn, thế mới điên!”.

Tôi nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, cầm tay hắn, im lặng. Hắn bắt đầu chia sẻ: “ Bà có nhớ cái thằng cù lần trong lớp ḿnh không? Cái thằng hâm hâm đi học bằng chiếc Mô bi lết (Mobylette) cà tàng, con của ông già sửa xe đầu đường gần trường tụi ḿnh học đó.”. Hắn nói tiếp, mắt hắn như có nước:“ Thằng đó coi vậy mà học giỏi, tụi ḿnh không nhằm ǵ với nó đâu, bây giờ nó làm giáo sư của một số trường Đại học. Nghe nói, t́nh duyên nó trục trặc sao đó (không chừng hồi nhỏ nó thương thầm vợ tui à nghen) nó ở vậy luôn cho đến giờ. Hôm rồi làm thủ tục ly dị với tui xong, bả kết hôn với nó liền.. Thằng đó nghèo rớt mồng tơi, lương thầy giáo nuôi bả ǵ nổi. Hiện nay bả phải nhận may quần áo thêm cho khách, hai người mới đủ sống. Vậy mà gặp lại tui, mặt bả tươi rói, chưa bao giờ ở với tui mà mặt bả tươi rói như vậy.”. Rồi hắn nói, như nói với chính ḿnh: “ Đàn bà nhiều người kỳ cục lắm, chồng cung phụng cho đủ thứ, nuông ch́u hết mực mà vẫn đành ḷng bỏ đi lấy người không bằng một góc của chồng ḿnh. Thật không thể hiểu nổi!”.

Chờ hắn vơi bớt nỗi ấm ức tôi hỏi thăm hai đứa nhỏ.. Tôi nghe từ hắn một giọng thiểu năo hơn:“ Tưởng hai đứa nối nghiệp cha, ngờ đâu, từ lâu tụi nó đă chuyển qua học nghề khác, đứa học thiết kế thời trang, đứa học phóng viên báo chí. Đă thế tui gọi về để giao tài sản mà chẳng đứa nào chịu về. Tụi nó nói “ Ba mê tài sản hơn má và chúng con th́ ba cứ giữ lấy.”. Tôi động ḷng thương cảm, hỏi: “ Bây giờ ông sống như thế nào?”. Hắn nói, “ Tui ở luôn trong bệnh viện, về nhà ở một ḿnh, buồn lắm.”. Không thể không hỏi thêm: “ Thế căn nhà lớn ở quận nhất và ba cái dưỡng đường ai ở, ai trông coi?”. Hắn nói, giọng nhẹ như gió thoảng: “ Lâu lắm rồi tui chẳng ghé về nhà, c̣n ba cái dưỡng đường đang treo bảng bán hoặc cho thuê.”. Thói quen nghề nghiệp, tôi đánh giá: “ Ba cái dưỡng đường đó, bán cũng bộn tiền ông ạ.”. Hắn ngẩng lên nh́n tôi, mắt hắn sâu thăm thẳm: “ Của đó vô thường lắm, không có thật đâu bà.”.

Giá mà, mười năm trước hắn nhận ra sự vô thường đó th́ đoạn kết của đời hắn đâu đến nỗi buồn như bây giờ?

Tự nhiên tôi nhớ gương mặt phơi phới với nụ cười ngạo nghễ khi hắn hỏi ngược lại tôi “ Trăng là ǵ?”.

Trăng là ǵ ư? Trăng là ly nước mát của vợ trao tận tay mà hắn quên uống. Trăng là cái b́nh hoa vợ chăm chút cắm mong chồng để mắt tới, thế mà hắn đành ḷng không màng. Trăng là tiếng cười reo của hai đứa con đón hắn sau những giờ làm việc nhưng v́ mệt, hắn đă cằn nhằn, quạu quọ.. Trăng là những bữa cơm nóng mà khi hắn về th́ đă nguội lạnh, rồi cả nhà nhịn ăn theo hắn.
Trăng c̣n là cái nắm tay âu yếm mà từ rất lâu hắn quên trao cho vợ. Trăng c̣n là những đêm v́ sợ con lạnh, hắn rón rén bước qua pḥng kéo mền đắp cho con mà sau này v́ mệt mỏi, ngủ vùi, hắn quên. Trăng c̣n là tất cả những mây và gió, những hương và hoa trong cuộc sống mà do tâm không an, thân không lạc cho nên hắn không thể cảm nhận được.

Trăng là ǵ nữa? Là người vợ đă bỏ chồng giàu đi lấy chồng nghèo; là những đứa con thà kiếm tiền từ sức lao động và trí tuệ của ḿnh chớ không nhận tài sản của người cha để lại. Trăng c̣n là kết cục của đời hắn, bỏ mặc căn nhà lớn ở quận nhất và đóng cửa ba cái dưỡng đường to đùng vào ở trong bệnh viện, v́ ở một ḿnh buồn lắm.
Những người chồng bận rộn ơi, nhớ dành thời gian ngắm trăng với vợ và con, đừng để trăng lặn mất, rồi tiếc như hắn, bạn của tôi.
Không rơ tác giả





Alert webmaster - Báo webmaster bài viết vi phạm nội quy
 

 kahat
 member

 REF: 724009
 05/11/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
Bài viết hay và ư nghĩa quá

 

 taolao
 member

 REF: 724010
 05/12/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
Cảm ơn bạn ghé thăm!

 

 aka47
 member

 REF: 724042
 05/17/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai



Bác TaoLao ơi.

Bài viết dài nhưng hay quá v́ không dư chữ nào..

Quá đă ...lâu lâu có bài đọc nghe thấm.

Cảm ơn Bác TaoLao nha..

hihii


 

 taolao
 member

 REF: 724043
 05/17/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai
Cá nhân tl thấy thấm thí quá xá, lâu rồi cô AK trốn dịch biền biệt luôn. Nước Mỹ đang lâm vào t́nh trạng nguy kịch. Mong cô và gia đ́nh và toàn thể nước Mỹ b́nh an và nước Mỹ sớm trở lại b́nh thường.

 

 sontunghn
 member

 REF: 724048
 05/18/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai



Trăng là nguồn cảm xúc thơ
Trăng là cái mốc để ḥ hẹn nhau
Trăng là ngày tính trầu cau
Lễ ăn hỏi măi bạc đầu sống chung
Trăng là khoảnh khắc mông lung
Ngắm nh́n suy nghĩ lung tung về người
Trăng soi rực rỡ nụ cười
Sáng bừng hạnh phúc ngỏ lời cầu hôn ...


ST


 

 aka47
 member

 REF: 724056
 05/20/2020

  profile - trang ca nhan  posts - bai da dang  email - goi thu  Thong bao cam nhan spam den webmaster  edit - sua bai, thay doi  edit - sua bai, thay doi post reply - goy y kien, dang bai


Dạ ...Cảm ơn Bác TaoLao quan tâm.

Hiện giờ có 48 tiểu bang đă mở cửa và làm việc ở step 2..

Tức là có hạn chế ...chỉ có Cali đâng step 1 nên kinh tế vẫn c̣n không ngóc đầu nổi.

Hy vọng 15 tháng 6 th́ Mỹ sẽ mở cửa lại b́nh thường.

Có điều bệnh viện lợi dụng đại dịch này ăn gian tiền của chính phủ..

Vô bệnh viện nếu không phải bị Covid mà chết th́ Ông Trump ủng hộ 15 ngàn đô...nhưng nếu chết hoặc điều trị nạn nhân bị Covid th́ ông Trump sẽ ủng hộ thanh toán đến 45 ngàn đô.

Thế là Bệnh viện qui hết cho nạn nhân bị Covid để ẳm 45 ngàn đô.

Kết quả sau khi điều tra tại San Diego ... thực tế chết chưa được 10 người nhưng BV nói chết tới 230 người..

Và BV toàn quốc đang trong tầm ngắm điều tra.

Già bị ho chết... nám phổi cũng chết ...bị suyển cũng chết..nhiều cách chết lắm...mà khi chết xong th́ làm giấy tờ chết v́ Corona..

Đừng nói Mỹ đàng hoàng.

Thấy vậy mà không phải vậy Bác Tao Lao ơi.

Hiện giờ Vộ Y tế được báo cáo là chết gần 90 ngàn ...nhưng con số thực tế khoảng 39 ngàn chết v́ Cô Vi..

hihii


 
  góp ư kiến

 
   

  Kí hiệu: : trang cá nhân :chủ để đă đăng  : gởi thư  : thay đổi bài  :ư kiến

 
 

 


Nhà | Ghi danh Thành Viên | Thơ | H́nh ảnh | Danh Sách | T́m | Diễn đàn | Liên lạc | Điều lệ | Music | Link | Advertise

Copyright © 2021 Vietnam Single & Tim ban bon phuong All rights reserved.
Hoc Tieng Anh - Submit Website Today - Ecard Thiep - Hot Deal Network